Trang chủ Kinh Dị Nằm cạnh xác chết

Nằm cạnh xác chết

bởi SuperAudio
86 lượt nghe
Truyện Ma Kinh Dị Audio: Nằm cạnh xác chết

Ngày mùng 7 -12
Người ta thường nói không đi mùng 7 không về mùng 3 nhưng mọi chuyện đang gấp gáp nên tôi cũng không để ý!
6h tối t gọi xe, số điện thoại tôi vừa xin được trên facebook

– alo đây có phải xe hải phòng sơn la không ạ?
– vâng! Chị đi đâu? Mấy người vậy?
– tôi đi 1 mình, tôi say xe nhờ anh sắp cho tôi nằm tầng 1 nhé! Mà mấy giờ xe qua chỗ tôi vậy?
– 11h đêm chị ra đường nhé!
Trong căn phòng trọ lạnh lẽo lòng tôi như lưa đốt, đây là chuyến xe duy nhất đi qua nhà tôi rồi, thôi thì chờ vậy,
Ngồi không yên tôi cứ đi đi lại lại loanh quanh cũng gần 11h, tôi xách balo lên
– bây giờ là 10h20p, tôi ra ngã ba chờ,
Người dân gọi đây là ngã ba Tử thần vì có quá nhiều tai nạn xảy ra ở, gần đây nhất là có cô gái trẻ dừng đèn đỏ bị oto mất phanh lao vào, cô gái chết tại chỗ, máu me chảy khắp nơi,phọt cả óc ra, nghĩ lại mà rùng mình, đây không thuộc thành phố nên xe cộ cũng rất ít, lâu lâu chỉ thấy 1 vài xe tải chạy qua, tôi cố ra chỗ sáng nhất để đợi xe vì tôi cũng là 1 đứa ghê bóng tối
Đặt cái balo xuống, tôi ngồi lên balo, tay thì cầm điện thoại lướt facebook…
Nhưng mắt vẫn ngó quan sát xung quanh
Phía đường bên kia có 1 cây bàng cổ thụ, từng lá bàng rơi xuống theo những cơn gió lạnh cuối đông,trên cây chỉ vương lại vài lá xơ xác, cạnh cây bàng là dãy phượng đã rụng hết lá, còn ngay chỗ tôi ngồi có 1 cây si già sum sê, trên cây xi người t đóng 1 cái tấm gỗ nhỏ để đặt đồ cúng bái thắp hương, chắc có người mơi thắp hương, khói còn ngun ngút.
Đang mải mê nghịch điện thoại bỗng rùng 1 phát con mèo đen xì nhảy từ trên cây si xuống làm tôi sợ đứng tim, con mèo chạy vút chẳng thấy đâu nữa….
Tít tít tít! Cuối cùng xe cũng đến
Tôi lên xe,tất cả giường đã chật kín, t đành nằm dãy giường cuối dành cho 4 người, cạnh chỗ tôi có một người nằm lấy chăn che kín người, bên cạnh có 1 người đàn bà tầm 50, mặt bà ta rất buồn, mắt thì rơm rớm, kiểu kéo chăn cho ngừoi cạnh tôi chắc là ngừoi nhà, thấy lạ lạ nên tôi hỏi phụ xe đó là nam hay nữ thì anh ta chép miệng
– khiếp ai lại xếp cho chị nằm cạnh nam, thôi chị ngủ đi, để khách còn ngủ

Nghe thằng phụ xe bảo vậy tôi cũng yên tâm nằm ngủ,nằm được 1 lát thì chuông điện thoại reo lên,mẹ tôi gọi:

– dạ con nghe ạ
– con lên xe chưa?
– con lên rồi mẹ, mà chị Lanh sao rồi mẹ?
– à …ừm… mà con đến nơi gọi mẹ để mẹ kêu anh Đán ra đón nha!
– vâng mẹ! Mà mẹ ơi chị….
– Tút tút tút …
Chưa kịp hỏi thì mẹ đã tắt máy,rất bực bội nhưng cũng không dám gọi lại vì tôi nghĩ mẹ đang mải chăm sóc chị nên vội tắt máy!
Tôi nhìn xung quanh mọi người dường như đã ngủ hết,chỉ có bà già là vẫn ngồi đó tay thì giữ chăn cho người nằm cạnh tôi, dù xe đã tắt điện nhưng ánh sáng mập mờ từ đầu xe chiếu xuống vẫn đủ để tôi thấy rõ cái khuôn mặt khắc khổ , nước mắt bà ta cứ rơi lên tục,tay bà ta vẫn nắm chặt chăn. Tôi thấy tò mò nên bắt chuyện:

– xe nay đông khách quá bác nhỉ? Mà bác xuống đâu ạ!
Bà ta ngước sang nhìn tôi,rồi lại cúi mặt xuống
Tôi thầm nghĩ chắc là không biết tiếng tiếng phổ thông rồi,tôi vẫn cố ý nói thêm câu nữa:
– Mà bác ơi! Cháu nhìn bác mệt vậy thì nằm xuống nghỉ đi ạ, sao cứ ngồi vậy, bác không phải giữ chăn đâu, có ai lột ra đâu mà bác phải khổ vậy!
– không phải chuyện của cô
Bà ta lạnh lùng đáp
– cháu cũng chỉ có ý tốt thôi mà,thôi kệ bác đó!
Tôi quay người về phía cửa xe vén cái rèm lên nhìn ra ngoài. Ngoài trời tối om, vậy là ra khỏi thành phố rồi. Mệt quá tôi ngủ thiếp đi.
– Ơ sao lại về đến bến xe rồi, mà chị đang trong viện mà sao lại ra đón mình nhỉ? Tôi đang lơ mơ thì phụ xe kêu tôi xuống, chị chạy đến ôm lấy tôi, và đeo hộ tôi cái balo,cũng như mọi lần chị véo má tôi 1 cái xong cười:

Nhỏ của chị say xe không?mệt không? Nào về thôi!
Xong chị đi trước ra xe máy đang dựng ngay cổng bến:
– ơ còn đứng đó,nhanh đi về nào?
Tôi thấy rất lạ , trời lạnh thế này mà chị lại mặc nguyên bộ váy trắng tinh,mà cái váy này tôi thấy chị mặc bao giờ đâu?
Đang ngơ ngác thì tôi thấy dòng máu đỏ tươi chảy từ trên đầu chị xuống,từng dòng từng dòng 1 chảy làm ướt hết người chị,cái váy trắng bỗng chốc đổi màu
Tôi chạy nhanh về phía chị thì chị lại càng xa dần tôi, tôi lấy hết sức chạy nhưng vẫn không nắm được tay chị,rồi xung quanh tôi bỗng trở nên đen xì, có những làn mây đen quấn lấy tôi làm tôi không nhúc nhích được, chị tôi thì chẳng thấy đâu nữa…

– Em ơi! Em ơi dậy anh xin tiền vé nào?
Vừa gọi thằng phụ xe vừa lay tôi cho tôi tỉnh! Tôi giật mình thì ra mình đang mơ. Vội vàng móc cái ví ra tôi đưa hắn 200k
– 220k em ơi

– Hôm trước em đi có 200k mà

– Xe nào em đi 200 vậy?Thôi nhanh nhanh đưa thêm 20k đây mất thời gian quá.
– Đây!
Tôi đưa nốt hắn cho xong,rồi hắn đi sang chỗ bà kia nói

– Con gái ốm nên ngủ say quá nhỉ? Bác trả tiền à? Cho con xin tiền xe ạ!

Trên tay bà ta đã cầm sẵn tiền , bà đưa cho hắn xong hắn đi !
À thì ra đây là 2 mẹ con, con ốm nên bà ta mới giữ chặt chăn vậy,
Tôi bỗng nhớ ra giấc mơ vừa nãy, làm tôi toát hết mồ hôi , ướt cả cái áo
Hix chỉ là mơ thôi mà!tôi tự an ủi mình,,
Tôi lại nằm tiếp, giờ xe đã đi đến Hòa bình,đường bắt đầu quanh co , mỗi lần ôm cua là tôi lại bắn người theo xe,tôi chợt tỉnh giấc vì vai tôi vừa va phải người bên cạnh thì phải,
– Eo người gì mà cứng vậy, đau thật
Tôi xoa xoa cái vai xong cằn nhằn.Bà mẹ kia mệt quá nên ngủ mất rồi,tay bà ta cũng không còn giữ chặt chăn nữa,thấy tò mò nên tôi kéo nhẹ nhẹ chăn ra để xem mặt chị nằm cạnh tôi
– Ôi mẹ ơi!…
Tôi hoảng hốt thốt lên, chị ta ngủ mà 2 mắt cứ trợn trắng lên vậy! Tôi chấn tĩnh lại mình rồi bật màn hình điện thoại lên để soi,tôi không dám để sáng quá vì sợ bà mẹ phát hiện,
Giờ tôi mới quan sát lại,
Lúc này tôi như đứng tim, chị ta tầm 30t, chị ta không chập mắt cũng không động đậy, hai bờ môi tím tái hé nhỏ lộ ra 2 hàm răng cắn chặt nhau! Mặt trắng bếch chẳng có tý máu nào.Lúc này tôi đã ngờ ngợ nên tôi lấy hết sức can đảm đưa 2 tay lên mũi để xem chị ta có thở không.Lạy chúa chị ta đã chết, tôi lùi lại sát vào cửa sổ,người run cầm cập không nói nên lời
Lúc này bà mẹ kia chợt tỉnh giấc, bà ta nhìn về phía tôi, chắc bà ta đã biết chuyện gì đang sảy ra
– Cô … cô biết rồi…
Tôi không nói được gì chỉ gật gật đầu
– lúc này bà lấy chăn che lại xong đi ra chỗ tôi, bà nắm lấy tay tôi khẩn cầu
– Tôi xin cô cô làm ơn đừng nói gì cả, đây là con gái tôi, nó bị bệnh,đã nằm viện được hơn 6 tháng nhưng bệnh viện trả về, lúc lên xe nó còn chưa mất, nhà tôi rất khó khăn không có khả năng thuê xa nữa, tôi xin cô đừng bảo ai,Cô làm ơn làm phúc.
Nói xong bà ta bỏ tay tôi ra rồi vội vàng đẩy cái xác ra nằm ngoài.
Tôi chưa kịp hoảng hồn thì rùng 1 phát xe dừng lại

Khách nghỉ xuống vệ sinh nhé! Chỉ nghỉ 20 phút thôi ăn gì thì ăn nhanh nhanh nhé!
Thằng phụ xe gọi khách nghỉ,tất cả đều đã xuống xe, còn tôi vẫn như chết đứng, bà tay quay sang tôi khóc lóc khẩn cầu. Giờ tôi bắt đầu trẫn tĩnh lại
– Vâng! Bác yên tâm, cháu sẽ không nói!
Tôi vội vàng cầm túi dép đi xuống xe
– Tôi phải báo ngay lái xe,phải nói ngay
Vừa đi tôi vừa lẩm bẩm,
Đến đầu xe tôi lôi dép ra để đi, tôi quay lại nhìn và bắt gặp ngay cái ánh mắt khổ sở đang nhìn về phía tôi!

Tác giả: Chuột Chít
Giọng đọc: Đình Soạn

Truyện audio hay khác